Cảm phục cô gái Bắc Giang “một chân“ luôn nở nụ cười vượt qua số phận

    Sinh ra lành lặn như bao người, nhưng vì tai nạn bất ngờ ập đến khiến Lệ Thu mất đi một bên chân. Nhưng cô đã vượt qua nỗi đau và đứng vững trên chính đôi chân của mình.

    5 năm trước, cô gái Nguyễn Thị Lệ Thu (SN 1994, quê Hiệp Hòa, Bắc Giang) gây ấn tượng tại đại học Sư phạm Hà Nội khi di chuyển bằng đôi nạng gỗ. Thế nhưng, cô gái ấy vẫn luôn nở một nụ cười thật tươi. Hình ảnh đó đã ngay lập tức được lan truyền trên các trang mạng xã hội với một quyết tâm, được học tập trên giảng đường đại học.

    Trong cuộc trò chuyện với PV báo, cô gái Nguyễn Thị Lệ Thu không giấu nổi sự xúc động. Bởi cô không nghĩ rằng chính nụ cười và câu chuyện về nỗi đau của mình lại là nơi truyền cảm hứng cho biết bao người.

    Những tưởng mọi điều sẽ diễn ra suôn sẻ thì năm học lớp 5, Lệ Thu không may bị tai nạn máy xúc. Người thân phải mất 2 tiếng đồng hồ mới đưa cô thoát được ra khỏi chiếc máy nặng chình ịch ấy. Và cô gái đang tuổi đời phơi phới buộc phải cưa mất một chân phải.

    Dù mất đi một chân nhưng cô nàng vẫn luôn tự tin với cuộc đời.

    Dù mất đi một chân nhưng cô nàng vẫn luôn tự tin với cuộc đời.

    Nhớ về ngày khủng khiếp ấy, Lệ Thu ngân ngấn nước mắt: “Khi đó, tôi đang bế em tầm 8 tháng tuổi chơi cùng đám bạn trong xóm. Chúng tôi nghịch dại, nhảy lên khoang máy xúc nhưng tài xế vì không chú ý đã để lưới xúc xúc sâu vào tận bánh làm chiếc máy bị lật. Đám bạn tôi và tài xế nhảy xuống được nhưng khi đó tôi đang bế em nên không dám nhảy, đến khi chiếc máy bị lật, chèn ngang chân tôi thì tôi mới bắt đầu kêu cứu: “Cứu cháu với, cứu em cháu với”. Sau đó tôi lịm dần đi, tỉnh dậy thấy mình trong bệnh viện và khi nhìn xuống đôi chân thì thấy một chân bên phải đã không còn nữa”.
    Không thấy một bên chân, nhưng vì khi ấy còn nhỏ chưa hiểu được mất một chân sẽ khổ sở ra sao nên Lệ Thu vẫn cảm thấy bình thản, cứ cười đùa hồn nhiên, thi thoảng lại hỏi mẹ vu vơ: “Chân con đâu rồi, chân con khi nào mọc lại?”. Chỉ đến khi không có bố mẹ trợ giúp trong việc sinh hoạt, đi lại cô mới òa khóc vì biết rằng chân của mình sẽ không bao giờ trở lại như ngày xưa.

    Bắc Giang: Phê duyệt Quy hoạch chi tiết xây dựng Khu đô thị mới ở Hiệp Hòa
    Thông tin mới nhất về đợt gió mùa Đông Bắc đang tràn xuống: Gây rét hại kéo dài, khả năng xuất hiện mưa tuyết
    Quy định mới xử phạt loạt hành vi của “cò đất“, môi giới bất động sản

    Nói về những tháng ngày học tập gian khó đã qua, Lệ Thu bộc bạch: “Ngày bị tai nạn tôi đã khóc rất nhiều, nhưng rồi tôi nghĩ khóc cũng không giải quyết được vấn đề gì, thế nên tôi đã chú tâm vào việc học hành. Tôi nghĩ mình mất một chân nhưng còn đôi tay, còn khối óc thì vẫn có thể cố gắng được. Tôi đi học ban đầu ai cũng nhìn tôi bằng con mắt lạ thường, lâu dần thành quen”.

    Với ước mơ trở thành một nhân viên kế toán giỏi, Thu Lệ đã thi đỗ vào trường đại học Kinh tế Kỹ thuật Công nghiệp tại Hà Nội, vì gia đình khó khăn nên để lo được cho Lệ Thu bằng bạn bằng bè, ngoài thời gian làm nông nghiệp, bố của Lệ Thu đã phải đi làm thêm nghề thợ xây.

    Thương bố vất vả vì mình, dù không đi lại được như người bình thường nhưng cô gái 9X này đã tự lên mạng, tìm kiếm việc làm thêm. Sau khi tìm hiểu các công việc được rao vặt cô thấy mình phù hợp với nghề gia sư. Cứ thế, sau mỗi buổi học trên lớp cô lại đi làm gia sư cho những gia đình có con em cần được phụ đạo. Bên cạnh đó, để tiết kiệm chi phí, cô đã ở cùng phòng với những bạn nữ tỉnh lẻ xuống Thủ đô học tập như mình.

    create

    Thanh Lam / nguoiduatin.vn