Nước mắt cuộc đời giai nhân 3 lần “nhỡ nhàng”

    Trên bãi đá của dòng sông Lục Nam nằm trên địa bàn xã Yên Định (Sơn Động – Bắc Giang), người ta thường thấy một người phụ nữ ngồi ngây dại cười nói một mình. Chị từng là một cô gái đẹp, mang tên Vui nhưng cuộc đời lại đong đầy nước mắt với ít 3 lần… nhỡ nhàng!

    Người phụ nữ 4 mùa mặc áo ấm

    Chị là La Thị Vui, sinh năm 1976, từng là một người phụ nữ đẹp có tiếng của vùng. Đến cán bộ xã khi nghe chúng tôi hỏi chuyện còn trầm trồ rằng: “Mấy chị em nhà ấy ai cũng cao ráo, xinh xắn. Cô Vui đã đẹp còn nết na, thùy mị. Tiếc là cuộc đời cô ấy bạc như vôi…”.

    Người dân ở xóm Giăng kể với chúng tôi rằng, ngày nào chị Vui cũng mặc trên mình chiếc áo ấm, dài qua đầu gối, tóc được quấn cao trên đầu. Ban ngày người phụ nữ này quanh quẩn bên bờ sông Lục Nam, tối thì vào hang đá ngủ. Rồi họ chỉ đường cho chúng tôi đến cái hang trú ngụ của chị Vui – nơi mà muốn đến được phải vượt qua ngọn núi cao, dốc dựng đứng.

    Gia đình chị Bình kể về cuộc đời éo le của người em gái mắc bệnḩ tâ.ᶆ tḩầ.n.

    Sau hơn một giờ vừa đi vừa dò đường, chúng tôi đã tìm đến được hang đá nơi chị Vui ở. Hang này nằm lưng chừng của núi cao, hai bên là vách đ.á lớn, xung quanh cây phủ rậm rạp.

    Qua quan sát, hang cao tầm 3 mét, rộng 1,5 mét vừa đủ cho một người nằm. Phía bên trong là một chiếc đệm đã cũ, một số đồ sinh hoạt nhưng do thiếu ánh sáng nên ẩm ướt và bốc mùi khó chịu. Chờ một lúc lâu không thấy “chủ nhân”, chúng tôi đành trở về làng.

    Trên đường đi ra, chúng tôi bắţ gặp bóng dáng một phụ nữ đúng như những gì mà người dân địa phương miêu tả. Chị ngồi một mình trên bãi đá của dòng sông. Lại gần thì thấy chị đang nấu ăn bằng cái bếp tự chế.

    Clip: Người đàn ông say rượu, lao vào đánh nữ bảo vệ chung cư ở Hà Nội
    Nhà tầng, biệt thự mọc san sát nhau ở ngôi làng miền Bắc phất lên từ việc buôn thịt lợn
    Tư thế khó hiểu của cụ bà khi đang điều khiển xe gây tranh cãi kịch liệt MXH

    Nhận ra chị, chúng tôi men theo những tảng đá xuống gặp. Vừa thấy người lạ đến, chị nhanh chóng rời đi, bỏ lại nồi thức ăn đang nấu cùng đôi dép. Gọi là cái bếp nhưng thực ra nó được xếp bằng 3 viên đá có kích cỡ gần bằng nhau. Vật liệu đun chính là những nhành củi khô chị nhặt nhạnh trong rừng. Phía bên cạnh là gần chục con cá to bằng bàn tay được phơi khô để làm thức ăn hàng ngày…

    Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi giáp mặt chị Vui. Năm 2014, trong một chuyến công tác về Bắc Giang, chúng tôi đã nhờ chị La Thị Bình – chị gái chị Vui đưa đến hang đá này.

    Người phụ nữ gầy gò, nước da đen nhẻm nhìn người lạ với ánh mắt dè dặt.

    Lần ấy, chị Bình đưa cho chị Vui xem tấm ảnh của con chị ấy trên điện thoại di động. Mắt người phụ nữ ᵭiên sáng lên, ngắm nghía rất lâu rồi bảo: “Con lớn nhanh thế này à, không lớn nhanh như thế được đâu”.

    Khi chúng tôi hỏi chị có bao nhiêu đứa con, người phụ nữ trả lời bằng ánh mắt vô hồn: “Không nhớ đâu, đợt trước ở bên hang đá bên kia ᵭẻ một lần, sang bên này ᵭẻ một lần…”.

    Vào hang sống vẫn bị ḩ.ại

    Bắc Giang: Bà Tân Vlog cử hẳn người để đuổi ruồi nhưng cư dân mạng vẫn đặt nghi vấn về con ruồi “bơi“ trong nồi thạch ở clip mới
    Khách đi xe hô hoán bị móc mất ví, người soát vé nói đúng 3 câu, 1 lúc sau chiếc ví trở về với chủ
    Hà Nội: Mặc cảnh sát đu bám, tài xế ô tô phóng ngược chiều và cái kết ê chề giữa đường

    Để hiểu thêm về cuộc sống của chị Vui, chúng tôi tìm đến nhà chị La Thị Bình ở xã Cẩm Đàn, cùng huyện Sơn Động, Bắc Giang. Nhắc về người em gái của mình, nỗi buồn và lo lắng lại hiện trên mặt của người phụ nữ đã gần 50 tuổi.

    Chị kể: “Bố mẹ tôi sinh được 6 người con, Vui là con thứ ba. Năm 1997 khi Vui tròn 21 tuổi, bố mẹ éᶈ gả em cho người đàn ông tên Chu Văn Khăm ở huyện Lục Ngạn (Bắc Giang). Sau khi nên vợ nên chồng, hai người lần lượt sinh được ba con 2 gái, 1 trai.

    Con trai chị La Thị Bình thường xuyên mang gạo, thịt xuống rồi đặt ở cửa hang cho dì nấu ăn. Ảnh: T.G

    Từ lúc gia đình đông con, vất vả, Khăm lại đi biền biệt cứ vài tháng mới về rồi lại kiếm chuyện gây sự với Vui. Nhiều lần anh ta đánḩ ᵭập Vui khiến cuộc sống của em gái tôi ngày càng khốn khổ”.

    Từ đó đến nay, mỗi lần mang gạo, thịt xuống cho Vui, chị em tôi đều dặn thấy đàn ông lạ là phải bỏ trốn, không cho đụng vào người…”, chị Bình rơm rớm nước mắt kể.

    Chị Bình cho chúng tôi xem ảnh cháu rồi ngấn lệ bảo: “Gia đình tôi cũng khó khăn, nhưng bằng mọi giá phải nuôi dạy cháu nên người. Tôi chỉ ước mong Nhà nước tạo điều kiện đưa em Vui đi bệnh viện điều trị để khỏi phải sống vất vưởng như bây giờ. Còn nếu không được thì sau này khi thằng Việt khôn lớn, đi làm có tiền chúng tôi sẽ bảo cháu nó đón mẹ về chăm sóc”.

    Trong cuộc hôn nhân với người chồng Chu Văn Khăm, chị Vui sinh được 3 người con. Cô con gái đầu sinh năm 1998 hiện đã lập gia đình, 2 người còn lại đã bỏ học do hoàn cảnh gia đình khó khăn.

    Tây Bắc: Đất sạt lở đổ ập vào lán, cặp vợ chồng tử vong thương tâm
    Hà Nội: Cách ly Ban giám đốc Xí nghiệp xe buýt nơi có nhân viên mắc COVID-19
    Chủ tịch mặc vest gọi taxi từ Hà Nội về Thanh Hóa hết hơn 3 triệu nhưng không mang tiền trả, gọi các chủ tịch khác thì cũng chẳng có ai ra ứng cứu

    Chị Bình (chị gái chị Vui) rưng rưng kể: “Cả 3 đứa đều thương mẹ lắm. Hồi trước thấy bố đánh mẹ là khóc thút thít chạy về dưới này kể với bà ngoại và mọi người. Từ ngày mẹ phát ᵭiên rồi bỏ nhà đi sống ngoài hang đá, các cháu vẫn thường xuyên qua lại với gia đình nhà ngoại.

    Các cháu còn cùng với các bác, các dì đi tìm và đón mẹ về. Nhưng từ năm 2015 đến nay không thấy chúng nó xuống đây nữa. Có lần tôi gọi điện thoại hỏi thăm thì đứa chị cả bảo mấy đứa không thể xuống nếu xuống thì ra khỏi nhà …”.

    Tiếp tục vận động chị La Thị Vui lấp hang, về nhà

    Trao đổi với PV Báo Gia đình & Xã hội về trường hợp của chị La Thị Vui, bà Bùi Thị Kim Dung, Phó Chủ tịch UBND xã Cầm Đàn (Sơn Động – Bắc Giang) cho biết: “Vì chị Vui có hộ khẩu ở xã Cẩm Đàn và đang sinh sống tại hang đá thuộc xã Yên Định nên chúng tôi rất khó quản lý.

    Các tổ chức đoàn thể xã đã nhiều lần kết hợp với người thân xuống vận động chị ấy lấp hang để về nhà người thân sinh sống nhưng chỉ được vài ngày lại đâu vào đấy.

    Từ năm 2012, sau khi nhập hộ khẩu về nhà chị gái là La Thị Bình nên xã đã hỗ trợ chị Vui mỗi tháng 540.000 đồng/tháng theo Nghị định 136 – trường hợp khuyết tật đặc biệt. Cháu La Quốc Việt cũng được nhận trợ cấp xã hội số tiền 405.000 đồng/tháng. Dịp lễ, tết địa phương cũng hỗ trợ 15kg gạo và tất cả thông qua chị Bình vì chị ấy thường xuyên thăm nom em gái. Hiện nay, cán bộ xã vẫn cùng chị Bình tiếp tục vận động chị Vui về sinh sống với gia đình để tiện việc chăm sóc”.

    create

    MINH THANH – TRẦN TUẤN / giadinh.net.vn