Xót xa cô gái 27 tuổi mang thân hình đứa trẻ chưa đầy năm

    Bước sang tuổi 27 nhưng nhìn Đỗ Thị Dung ở Thái Nguyên, ai cũng nghĩ cô gái ấy chưa đầy 1 tuổi, chỉ có gương mặt là mang dấu hiệu thời gian.

    Trái tim người lớn trong thân hình trẻ nhỏ

    Đã 27 tuổi nhưng Đỗ Thị Dung (SN 1990, đội 5, thị trấn Hùng Sơn, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên), con thứ hai trong gia đình 5 anh chị em, chỉ mang hình hài của đứa trẻ 9 tháng tuổi với cân nặng khoảng 13kg.

    Trong thân hình trẻ con ấy, chị Dung cũng bộc lộ những tính cách và sở thích rất trẻ con như: Khoe quần áo mới, đồ chơi đẹp, ăn bim bim… Nhưng mấy ai biết, bên trong “vỏ bọc” của thân hình trẻ con là cô gái đã bước sang tuổi 27, những dấu hiệu tuổi tác hằn lên gương mặt, trên mái tóc đã rụng gần hết.

    Trong suốt hơn 2 tiếng đồng hồ tiếp xúc, chúng tôi chỉ vài ba lần nghe được tiếng cười giòn tan của chị khi nghe mẹ và em gái kể câu chuyện về cuộc sống của mình. Nụ cười luôn được giấu kín, bởi lẽ, cô gái ấy rất ít tiếp xúc với người lạ và hay xấu hổ, bẽn lẽn.

    Clip: Cô gái 27 tuổi mang thân hình đứa trẻ chưa đầy 1 tuổi.

    Bà Trần Thị Nguyễn (SN 1952), mẹ của Dung bảo, chúng tôi là người may mắn khi chỉ mới tiếp xúc đã khiến chị cười nhiều và cảm thấy gần gũi như thế. Khi chúng tôi ngồi trò chuyện cùng bà Nguyễn, chị Dung không rời mắt và tay khỏi đủ thứ đồ được cất gọn trong chiếc túi xách nhỏ.

    Hà Nội ra công điện khẩn: Tiếp tục dừng các hoạt động, sự kiện có tập trung đông người khi không cần thiết
    ‘Tổng đại lý‘ phân phối hàng từ Lai Châu về Hà Nội như thế nào?
    Tức giận vì bầu bị chê già, phá nét, Bảo Thanh đăng ảnh mới đập tan “lời bịa chuyện”

    Bà Nguyễn giơ đầu ngón tay ra đếm, ước chừng cũng 7–8 năm nay Dung không ra ngoài chỉ vì… ngại với thân hình quá nhỏ bé của mình.

    Thân hình trẻ con của cô gái 27 tuổi với những sở thích cũng rất... trẻ con.

    Thân hình trẻ con của cô gái 27 tuổi với những sở thích cũng rất... trẻ con.

    “Có một lần, hai mẹ con đi ra quán mua đồ, tôi đi sau cứ kệ cho con đi trước. Mấy người đi xe máy mắng tôi “sao con còn bé mà cứ để nó đi một mình thế”. Lúc ấy, tôi chỉ cười. Lần khác đưa con đi chụp ảnh ngoài cửa hàng, phải vất vả lắm mới được cái ảnh nó cười và nhìn thẳng vào máy ảnh. Nhanh thật, mới đó đã gần 10 năm”, bà Nguyễn khẽ mỉm cười.

    Rồi từng hình ảnh của con những ngày thơ bé cứ dần hiện về trong ký ức đau buồn.

    Bà kể, Dung sinh ra cũng như bao đứa trẻ bình thường khác, nặng 2,5kg. Thế nhưng lúc được 6 tháng tuổi, bà bế con lên trạm Y tế của xã để tiêm phòng lao. Ngặt nỗi, lúc đó, Dung đang bị ốm. Tới tận bây giờ, bà Nguyễn vẫn mang trong mình câu hỏi, không biết có phải vì thế mà bệnh của Dung phát ra bên ngoài hay không.

    “Sau khi tiêm phòng về, khoảng một tuần sau đó, có hạch lớn xuất hiện ngay dưới nách của con. Theo thời gian, cái hạch đó mỗi ngày một lớn. Biết có hạch to nhưng gia đình tôi không dám làm gì vì sợ nó sẽ gây biến chứng. Được hơn 1 năm, hạch bị vỡ ra.

    Vụ thai phụ 22 tuổi m.ất tích bí ẩn khi đến bệnh khám: Người chồng nói gì?
    Người rừng Hồ Văn Lang đã biết làm việc kiếm tiền, nấu ăn ngon
    Cô giáo trẻ xinh đẹp rời phố lên dạy học bản vùng cao Lai Châu

    Chúng tôi đưa cháu đi khám tại bệnh viện huyện Đại Từ, các bác sĩ cũng không dám can thiệp và khuyên nên đưa cháu đi khám tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Nguyên và bảo con tôi bị não úng thủy.

    Tuy nhiên, kinh tế gia đình khó khăn nên không đưa cháu đi khám được. Lại thêm có người họ hàng bị ngã và sống đời thực vật cho tới khi mất nên gia đình lo lắng. Bố mẹ nào mà chẳng thương con nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên tôi không làm khác được”, bà Nguyễn xót xa.

    Mỗi lần kể lại câu chuyện của đứa con gái thứ hai mãi không lớn, bà Nguyễn lại khóc.

    Mỗi lần kể lại câu chuyện của đứa con gái thứ hai mãi không lớn, bà Nguyễn lại khóc.

    Kể từ lúc đó, sức khỏe của chị Dung bắt đầu có chuyển biến xấu. Người yếu dần đi, có lúc chỉ da bọc xương và đặc biệt trong khoảng thời gian từ đó trở về sau, thân hình không phát triển. Ngồi cạnh đứa cháu mới 9 tháng tuổi mà cả hai bác cháu gần như bằng nhau.

    Năm 19 tuổi, băn khoăn vì nguyên nhân khiến con gái mãi mãi nhỏ bé như một đứa trẻ, gia đình đưa chị Dung lên bệnh viện tỉnh Thái Nguyên.

    Cũng như lần trước, các bác sĩ cho biết căn bệnh của chị Dung rất khó chữa trị, nếu đưa ra nước ngoài may ra còn có hy vọng. Nhưng điều đó có lẽ quá xa vời với gia đình bà, nên một lần nữa đành phó mặc cho "ông trời".

    Cũng phải rất vất vả Dung mới có được tấm ảnh chân dung cười tự nhiên như thế.

    Cũng phải rất vất vả Dung mới có được tấm ảnh chân dung cười tự nhiên như thế.

    Người được gọi là “chúa đảo“ ở Việt Nam, từ nghèo khó thành đại gia ai cũng nể
    Vụ hộ nghèo có nhà 3 tầng ở Bắc Giang: Cách chức trưởng thôn, cảnh cáo cán bộ xã
    MC sở hữu “nụ cười đẹp nhất“ VTV tiết lộ sẽ kết hôn với bạn trai kém 5 tuổi

    Mặc dù thân hình và sinh hoạt hay sức ăn chỉ như đứa trẻ nhỏ nhưng bà Nguyễn cho biết, lớn lên thêm một vài tuổi, Dung đã có sự lựa chọn cho bữa ăn của mình. Bây giờ, mỗi khi đi chợ, gia đình đều phải hỏi xem Dung thích ăn gì.

    “Nếu cháu đòi mà bữa đó không có nhất định sẽ không ăn nữa. Vì vậy thấy con đòi ăn gì, gia đình tôi đều phải cố gắng mua cho bằng được”, bà Nguyễn chia sẻ.

    Tiếng gọi bố đầu tiên cũng là lần cuối

    Sinh con và nuôi con khôn lớn, bà Nguyễn chỉ khao khát một lần được nghe tiếng con gọi mẹ, nhưng khao khát ấy vẫn mãi chỉ là ước vọng chưa thành.

    Cũng trong suốt 27 năm, chỉ duy nhất lần chị Dung cất tiếng gọi bố nhưng đó là thời điểm ông Lài (bố của chị Dung–PV) đã mãi đi về cõi tạm.

    “Bố ơi dậy đi!”, câu nói ấy được cất lên 3 lần trong đám tang ông Lài cách đây 2 năm khiến ai nấy đều xót xa và không cầm được nước mắt. Ông mất trong một vụ tai nạn giao thông khi trước mắt vẫn là những gánh nặng cơm áo gạo tiền và tương lai những đứa con đổ lên vai bà Nguyễn. Dung luôn cất cẩn thận chiếc khăn tang bên trong túi mang theo bên mình.

    27 tuổi nhưng chỉ một lần duy nhất Dung gọi tiếng bố là khi ông đã mãi đi xa.

    27 tuổi nhưng chỉ một lần duy nhất Dung gọi tiếng bố là khi ông đã mãi đi xa.

    Theo như lời bà Nguyễn, bình thường chị Dung rất ít nói, ít cười, trong gia đình chỉ thân nhất với cô em gái thứ tư là Đỗ Thị Thơm. Từ khi em gái lấy chồng, hầu như chị Dung không bao giờ nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ ngồi một mình ở bậc cửa.

    27 năm mang trong mình hình hài một đứa trẻ nhưng có một điều lạ là chị Dung rất ít khi bị đau ốm. Gia đình bà Nguyễn cũng chưa phải một lần đi mua thuốc cho con. Thỉnh thoảng chị có bị đau bụng nhưng chỉ cần xoa dầu gió một lúc lại bình thường, không cần thuốc thang gì.

    Chị Dung cũng không đi học. Ngày nhỏ gia đình có ý muốn đưa con đến trường nhưng vì mặc cảm với thân hình của mình và sợ bị bạn bè trêu chọc, Dung nhất quyết không đi. Cho tới tận bây giờ, chị Dung vẫn không biết chữ.

    “Làm cha, làm mẹ ai cũng muốn tương lai con mình tốt đẹp, nhưng tôi giờ chỉ biết chấp nhận. Từng có các sơ về ngỏ lời muốn đưa Dung tới Bắc Ninh để chăm sóc giúp nhưng tôi không đồng ý, vì như thế tôi sẽ rất nhớ con. Hơn nữa, xa xôi là vậy, kinh tế khó khăn, biết bao giờ tôi mới có cơ hội đi thăm con.

    Giờ cháu nó ngồi nhiều nên một bên hông và bụng phình to, trong khi bên còn lại hóp cả vào khiến việc đi lại ngày càng khó khăn”, bà Nguyễn tâm sự.

    Ngồi cạnh đứa cháu 9 tháng tuổi, Dung chỉ bằng cháu mình cả về cân nặng, chiều cao.

    Ngồi cạnh đứa cháu 9 tháng tuổi, Dung chỉ bằng cháu mình cả về cân nặng, chiều cao.

    Đứa con thứ hai mang bệnh lạ đã khiến gia đình buồn tủi rất nhiều, nhưng những éo le vẫn không dừng lại ở đó. Đứa con trai út của bà là Đỗ Duy Thiệp năm nay học lớp 6, thân hình cũng còm cõi, nhỏ bé hơn rất nhiều so với những bạn ít hơn mình tới 3–4 tuổi.

    “Lẽ ra năm nay Thiệp lên lớp 7 nhưng vì con bé quá nên gia đình để cháu học 2 năm lớp 1. Nhìn con ai cũng nghĩ nó mới là đứa trẻ 5 tuổi”, bà Nguyễn khẽ thở dài rồi quay mặt đi để giấu đôi mắt đỏ hoe.

    Đứa con út của bà Nguyễn (bên phải) năm nay học lớp 7 nhưng thấp bé hơn rất nhiều so với người đứng cạnh học lớp 3, lớp 4.

    Đứa con út của bà Nguyễn (bên phải) năm nay học lớp 7 nhưng thấp bé hơn rất nhiều so với người đứng cạnh học lớp 3, lớp 4.

    Trao đổi thêm với chúng tôi, em chồng của bà Nguyễn cũng xót xa: “Nhiều hôm đi ngang qua nhà thấy cháu ngồi một mình ở cửa, cả nhà đi làm hết, ruồi bu khắp mặt mà không đuổi đi. Chắc do đuổi mãi không được và cũng mệt nên cháu cứ để kệ thế”.

    Ông Nguyễn Văn Phượng, Trưởng xóm Đồng Cả, đội 5, thị trấn Hùng Sơn cho biết: "Gia đình bà Nguyễn thuộc diện hộ nghèo của xóm. Chồng mất cách đây 2 năm trong một vụ tai nạn, bà Nguyễn sinh được 5 người con thì một đứa cứ mãi như trẻ nhỏ, một đứa học cấp 2 mà chỉ bằng trẻ mẫu giáo. Bao gánh nặng giờ đổ lên vai người mẹ".

    create

    Nguyễn Huệ / nguoiduatin.vn